Khi chị đến được gần người đàn ông và chỉ cần vươn tay ra là chạm vào được người đàn ông đó thì đột nhiên cả khu chợ mất điện.
Chị
quờ quạng và gọi tên chồng trong đau khổ, tuyệt vọng. Cho đến bây giờ,
tôi vẫn không thể nào chắc chắn người đàn ông ấy còn sống hay đã chết.
Có một điều gì đó thật kỳ lạ và thật bí ẩn. Mà nói chung, cuộc sống này
luôn chứa đựng quá nhiều những điều bí ẩn và kỳ lạ, đó là bản chất của
đời sống. Bởi thế, hàng tỷ cuốn sách được con người viết ra từ ngày có
chữ viết đến giờ cũng hầu như chỉ để nói đến nhứng điều kỳ lạ và bí ẩn
trong đời sống con người
Câu chuyện tôi đang nói đến là về một
người hàng xóm của tôi. Sau khi lấy vợ và có hai đứa con, người hàng xóm
mắc bệnh tâm thần. Thi thoảng anh lại bỏ nhà đi lang thang. Có những
chuyến đi, anh nhớ nhà và vẫn tìm được đường về. Nhưng có những chuyến
đi anh không nhớ được. Vì thế gia đình phải đi tìm anh. Người nhà đưa
anh về và tìm cách không cho anh đi ra khỏi nhà. Có lúc bệnh anh nặng
quá, gia đình phải xích anh lại.
Nhưng có lúc anh như chẳng mắc bệnh
gì. Anh hoàn toàn khỏe mạnh và tham gia sinh hoạt với gia đình, với làng
nước như trước kia. Những lúc đó, anh nói có một người thường đến rủ
anh đi chơi. Người đó mặc bộ quần áo trắng, mặt trắng như sáp và giọng
nói thì thầm như gió thoảng. Thế là anh bỏ nhà lang thang theo người
đó.
Anh còn kể có hôm người đó rủ anh về
thăm nhà ông ta. Một ngôi nhà rất đẹp. Anh đã ngủ lại nhà ông ấy. Nhưng
sáng hôm sau người dân làng đó đi làm sớm, thấy anh đang nằm ngủ bên một
ngôi mộ. Chuyện như anh kể, tôi đã đọc nhiều trong sách của một nhà văn
Trung Quốc Bùi Tùng Linh rồi. Hồi đọc những sách ấy, tôi cũng chỉ nghĩ
là chuyện bịa mà thôi. Nhưng đến khi nghe anh kể lại thì thấy có gì đó
không bình thường.
Nhưng tôi vẫn nghĩ do anh bị bệnh tâm
thần nên mới thấy vậy. Vì người bị bệnh tâm thần sống trong một thế giới
khác mà chúng ta không thể nào biết được và cũng không thể nào hình
dung ra được. Bởi thế mà có lúc chúng ta thấy một người bị bệnh tâm thần
một mình đứng ở gốc cây trò chuyện rôm rả như trò chuyện với một người
bạn tâm đầu ý hợp dù xung quanh chẳng có ai. Hay người bệnh tâm thần có
khả năng nhìn thấy những người mà người như chúng ta không thể nhìn
thấy. Nhưng chắc chắn phải có một điều gì đó kỳ lạ mà chúng ta vẫn chỉ
mới giải thích một cách thô thiển và ấu trĩ mà thôi.
Rồi một ngày, người hàng xóm bị bệnh
tâm thần ra đi và không thấy trở về. Gia đình cho người đi tìm nhiều lần
nhưng đều không thấy. Phải ba năm sau, gia đình anh mới quyết định làm
giỗ vì tin rằng anh đã chết ở đâu đó. Gia đình lấy ngày anh bỏ nhà ra đi
làm ngày giỗ. Chuyện về anh sau đó cũng dần dần chìm vào quên lãng. Cho
đến một ngày, một người đàn bà ở làng tôi đi chợ thị xã trở về và nói
đã nhìn thấy anh ở chợ.
Bà kể rằng bà đã nhìn thấy anh ăn mặc bảnh bao, mặt mũi sáng sủa đi thong dong trong chợ. Bà cất tiếng chào và anh nhoẻn cười
rồi lại đi tiếp. Bà nghĩ sẽ chạy theo để hỏi anh sao không về nhà và
nói với anh rằng gia đình nghĩ anh đã chết nên họ đã làm giỗ mấy năm nay
rồi. Nghĩ vậy, bà vội vã trả tiền vì lúc đó đang mua hàng ở chợ.
Sau khi trả tiền xong, bà ngước lên
nhìn thì không thấy anh đâu nữa. Bà vội chạy về hướng anh vừa đi để tìm
nhưng càng tìm càng mất hút. Trở về làng, bà kể với gia đình anh chuyện
nhìn thấy anh ở chợ thị xã. Nhưng mọi người nói rằng chắc có một ai
giống anh mà thôi. Chuyện đó cũng dần dần trôi và quên lãng.
Hôm khác, một người đàn ông làng tôi
ra thị xã mua lưới bắt cá. Và ông nhìn thấy anh. Anh cũng ăn mặc bảnh
bảo, mặt mũi sáng sủa và đi thong dong trong chợ thị xã. Ông đi như chạy
theo anh để hỏi chuyện. Nhưng chợ đông quá, len lỏi mãi mà ông không
tới được chỗ anh. Anh cũng chẳng có ý định dừng lại chờ ông. Thấy vậy,
ông hỏi to sao anh không về nhà mà bỏ đi lâu thế, anh có còn nhớ đường
về nhà không. Nghe hỏi vậy, anh nói đang bận mấy việc nhưng sẽ sắp xếp
về làng.
Lúc đó có người đi ngược chiều va vào
người đàn ông, và khi ông quay lại thì không thấy anh đâu nữa. Trở về
làng, ông cũng kể lại cho gia đình anh và người làng nghe chuyện gặp anh
ở chợ thị xã. Đến lúc này, gia đình anh và người làng bắt đầu tin có
chuyện không bình thường. Họ suy đoán về anh.
Có người cho rằng anh đã khỏi bệnh
nhưng không muốn về nhà nữa. Vì quả thực hoàn cảnh nhà anh vô cùng khó
khăn. Anh có thể đã lấy một người vợ khác và ở lại thị xã. Chắc cuộc
sống mới của anh đã được thay đổi nên trông anh phong lưu và trẻ trung
hơn ngày còn ở làng. Chuyện có người đi làm ăn xa rồi lấy vợ mới và bỏ
làng không về cũng không phải chuyện hiếm ở làng tôi.
Có người nghĩ rằng anh được thuê làm
một công việc gì đó và ở lại đó luôn. Anh không muốn về nhà vì thấy buồn
cho số phận mình và cũng chỉ là gánh nặng cho vợ con chứ chẳng giúp
được gì. Làng tôi cũng có vài trường hợp bỏ làng ra đi. Có người sau mấy
chục năm trời mới trở về, có người thì có lẽ không bao giờ trở về nữa.
Nhưng dù thế nào thì gia đình anh cũng quyết định đi tìm anh.
Một người em họ của anh đã ra chợ thị
xã. Người em họ đã đi tìm mọi ngóc ngách trong chợ nhiều ngày từ sáng
sớm đến lúc chợ đóng cửa với hy vọng nhìn thấy anh. Sau gần một tuần,
người em họ không có được bất cứ thông tin gì về anh. Gia đình anh và
làng xóm lại bàn tán, suy luận về câu chuyện của anh. Có người cho rằng
một ai đó giống anh quá mà thôi. Chứ lẽ nào bệnh tình đã ổn định mà anh
lại không nhớ quê, nhớ vợ con mà về. Có người lại nghĩ rừng anh đã khỏi
bệnh, kiếm được một việc làm thì ở lại thị xã và nghĩ đến gia cảnh buồn
chán chẳng muốn về nữa.
Cuối cùng vợ anh quyết định đi tìm anh
và để xem câu chuyện về anh hư thực như thế nào. Chị nhờ cô em gái
trông coi nhà cửa và đứa con gái của chị. Chị đã kể lại câu chuyện về
chồng mình và chuyện một số người ở làng nhìn thấy chồng mình ở chợ thị
xã cho một số người buôn bán lâu năm ở chợ nghe. Họ cảm thông với hoàn
cảnh của chị nên tạo điều kiện cho chị làm một số việc để có tiền cơm
nước mà tìm chồng.
Buổi tối chị ngủ lại trong chợ vừa
trông coi mấy gian hàng cho các bà bán hàng khô, vừa để có chỗ ngủ. Hằng
ngày, sau khi giúp mấy bà dọn hàng, chị lang thang quanh chợ với hy
vọng sẽ nhìn thấy chồng mình. Nhưng ngày qua ngày, chị chẳng thấy bóng
chồng.
Vào một buổi tối, khi những người bán
hàng chuẩn bị thu dọn hàng để về nghỉ thì chị thấy bóng một người đàn
ông thấp thoáng đi qua các gian hàng. Chị giật mình khẽ kêu lên. Mặc dù
trời đã chập choạng tối, nhưng chị vẫn nhận ra người đàn ông đó là chồng
mình. Và nếu đó không phải là chồng chị thì quả là có một người giống
anh đến mức không thể nào tưởng tượng ra được.
Chị kêu lên gọi tên chồng. Người đàn
ông quay về phía chị. Chị bàng hoàng rụng rời chân tay. Chị vội vã chạy
về phía người đàn ông, vừa chạy vừa gọi. Người đàn ông nhìn chị ngỡ
ngàng rồi vội bỏ đi. Chị đi nhanh thì người đàn ông đó cũng đi nhanh.
Chị đi chậm lại thì người đàn ông đó cũng đi chậm lại. Chị khóc và gọi,
xin anh trở về với mẹ con chị, xin anh đừng chạy trốn mẹ con chị, xin
anh cho chị gặp lại một lần nữa thôi rồi anh đi đâu, sống với ai chị
cũng chấp nhận và sẽ không bao giờ tìm gặp anh nữa.
Nhưng chị càng gọi thì người đàn ông
càng vội vã chạy thoát khỏi chị. Khi chị đến được gần người đàn ông và
chỉ cần vươn tay ra là chạm vào được người đàn ông đó thì đột nhiên cả
khu chợ mất điện. Chị quờ quạng và gọi tên chồng trong đau khổ, tuyệt
vọng.
Khi khu chợ có điện trở lại thì chẳng
thấy bóng anh đâu nữa. Chị đứng giữa chợ đã vắng người khóc nức nở và
gọi tên chồng. Đến lúc đó chị tin chồng vẫn còn sống. Sáng hôm sau, chị
kể lại cho những người đàn bà bán hàng khô trong chợ. Tất cả đều mừng
cho chị và họ khuyên chị kiên trì chờ đợi. Họ nói có thể chồng chị đã bỏ
nhà đi lâu quá nên chưa dám gặp chị và trở về.
Chị quyết định ở lại khu chợ để tìm
chồng. Và chị đã ở đó suốt 10 năm. Cho đến khi không còn hy vọng gặp lại
chồng và bệnh tật làm cho chị không đủ sức giúp việc cho những người
đàn bà bán hàng khô nữa, chị mới quay trở về quê. Từ ngày chị trở về quê
cho đến bây giờ đã mười mấy năm rồi. Thi thoảng chị vẫn ra chợ thị xã
thăm lại những người bán hàng khô và cũng để ghe ngóng tin tức về chồng
mình. Nhưng chẳng ai có tin tức của chồng chị cả.
Trong thời gian giúp việc ở chợ, chị
có nghe một vài người làm ở khu vực chợ đó từ lâu kể có một người đàn
ông tâm thần, ông chết ở chợ trong một đêm mùa đông mưa rét. Vì không có
ai đến nhận nên chính quyền đã cho mai táng. Nhưng vì không có người
chăm sóc phần mộ và do đô thị phát triển quá nhanh nên chẳng ai còn biết
ngôi mộ người đàn ông tâm thần ấy ở đâu nữa.
Cho đến bây giờ, tôi cũng không dám
chắc người đàn ông xuất hiện ở chợ có phải là chồng chị hay không, hay
đó là linh hồn anh hiện về để báo cho chị và đứa con anh đã mất, hay anh
chính là linh hồn người đàn ông tâm thần chết ở chợ thị xã trong đêm
mưa rét ấy.
Bây giờ, thi thoảng tôi có đi chợ thị
xã. Và có lúc tôi giật mình nghe mang máng đâu đấy có giọng nói của anh.
Tôi vội đưa mắt ra nhìn xung quanh kiếm tìm. Nhung không thấy anh cho
dù có không ít những người đàn ông ăn mặc bảnh bao, mặt mũi sáng sủa đi
qua chợ.
Không có nhận xét nào: