Nhà của bạn tôi nằm hơi xa thành phố, chung quanh là những cánh rừng hoang vu ít người lui tới.
Vì
có công việc phải đi xa và không có bà con thân thuộc ở gần nên anh đã
nhờ tôi đến trông chừng vài ngày. Căn nhà này được xây vào khoảng năm
1998 nằm trên một ngọn đồi gần West Union Ohio. Tôi đến đó trời đã sụp
tốị Khi vừa vào nhà là bạn tôi đã gọi về căn dặn tôi phải làm gì trong
những ngày anh ta vắng mặt. Vừa nói chuyện xong gác điện thoại xuống,
tôi nghe có tiếng cọc cọc nhỏ như tiếng gõ cửạ Có lẽ là cô hàng xóm ở
cách đây gần một cây số, vì tôi nghe người bạn (chủ ngôi nhà này) nói
rằng cô ta thường đi đến từng nhà để nói chuyện ngẫu nên tôi nghĩ như
vậỵ Nhưng khi mở cửa tôi không thấy ai, chắc là tiếng của những con thú
rừng quanh đây hay là những con chim làm tổ trên cây lâu lâu nó lấy cái
mỏ mổ vào thân cây và gây ra tiếng cọc cọc; tôi nghĩ vậy rồi đóng cửa
lạị Sau đó có tiếng gõ cọc cọc ba lần như vậy, khi mở cửa ra tôi lại
không thấy aị Có lúc tôi khép hờ cửa chừa khoảng một gang tay và núp ở
đằng sau cánh cửa xem có ai đến gõ không, tiếng gõ cửa lại đến nhưng
không có ai gõ, hình như tiếng cọc cọc đó phát ra từ cánh cửạ Lúc đó tôi
không có sợ mà chỉ cảm thấy hơi lạ thôị Rồi không còn để ý đến cái
tiếng cọc cọc đó nữa, tôi ngồi trên ghế sa lông mở tivi lên xem chương
trình khoa học thì bỗng dưng, lúc đó đúng mười giờ hai phút, cái máy hâm
đồ ăn trong bếp tự động mở lên. Tôi vội đứng dậy, lúc này trong bụng
hơi lo vì sợ có người khác đang ở trong nhà với mình; tôi nhìn xung
quanh nhà bếp xem xét không thấy ai nên tôi đến cái máy hâm đồ ăn bấm
cái nút clear rồi trở ra phòng khách xem tivi tiếp. Chìm vào giấc ngủ
lúc nào cũng không hay cho đến khi tôi nghe một tiếng còi hụ lớn khủng
khiếp đánh thức dậỵ Khi mở mắt ra tôi thấy xung quanh mình tối om mặc dù
tôi nhớ khi đi ngủ cái tivi còn mở, và bên cạnh đó còn có cây đèn màu
vàng mà tôi đã mở lên từ khi mới bước vào nhà. Nhưng tiếng còi hụ đã
ngưng khi tôi vừa tỉnh dậỵ Bây giờ, mọi thứ đều tối thui làm tôi cũng
hơi giật mình một chút nhưng vì vẫn còn buồn ngủ nên ráng mò từng bước
vào phòng mà bạn tôi đã dành riêng cho tôị Khi dò dẫm từng bước vào
phòng ngủ, tôi đi ngang qua một cái đồng hồ bằng điện tử treo trên
tường, lúc đó tôi thấy đồng hồ chỉ 1:15 am.
Ngày hôm sau mọi chuyện đều diễn ra
bình thường và tối đó tôi đã đánh một giấc cho đến sáng. Nhưng ngày thứ
ba, đúng 3:12 chiều, tôi vừa về (tôi ra ngoài để những làm công việc mà
bạn tôi đã nhờ) tới nhà tiếng cọc cọc lại trỗi lên. Tôi cố gắng không để
ý đến nó cho đến khi chịu hết nổi, tôi mở cửa ra và lấy cục đá chận nó
lại lúc đó tiếng cọc cọc mới chịu ngưng. Ðến 5 hay 6 giờ khi cánh cửa
bỗng dưng tự động đóng cái rầm một cái và tiếng cọc cọc lại vang lên.
Tôi không thể chịu đựng được cái tiếng này nữa nên bỏ đi ra ngoài tìm
một nhà hàng ở gần vùng đó để ăn cho đã đời.
Khi trở về thì đã 8 giờ đêm, tôi không
còn nghe gì nữa, cái tiếng cọc cọc hình như đã ngưng rồi, có lẽ nó đang
nghĩ giải laọ Khoảng 10:O2 cái máy hâm đồ ăn lại tự động mở lên. Tôi
xuống nhà bếp tắt cái máy rồi suy nghĩ không biết cái máy này có để giờ
tự động không, hễ cứ 10:02 là nó mở lên.
Khoảng 12 giờ khuya là giờ kinh hoàng
nhất. Trước tiên là những cây đèn trong nhà bỗng dưng tắt hết một lượt.
Rồi kế tiếp là tiếng cọc cọc vang lên không những ở nơi cánh cửa mà nó
còn vang lên chung quanh nhà nữạ Ồ! Lúc đó tôi sợ run lên nên vội nhấc
điện thoại lên gọi cảnh sát và gọi luôn cả người hàng xóm. Tôi nói với
người hàng xóm của tôi rằng có cái gì đó ở ngoài nhà của thằng bạn, nó
đã làm tôi sợ muốn chết. Người hàng xóm nói với tôi rằng ông ta sẽ đến
nhưng phải mất 20 phút. Trong khi tôi đang nói chuyện với người hàng xóm
thì tiếng cọc cọc đó từ từ lớn dần đến nỗi người đầu dây bên kia cũng
có thể nghe được. Tiếng động đó thay đổi liên hồi giống như có nhiều
người đang đứng ở ngoài đánh mạnh vào tường. Những tiếng rầm rầm có khi
thay đổi nhịp và lâu lâu nó ngừng lại một vài giâỵ Còn những cây đèn và
đồ điện ở trong nhà cứ tự động mở và tắt. Tôi mở đèn lên vào nhà bếp lấy
một con dao và ngồi ở dưới sàn nhà bếp đợi cảnh sát và người hàng xóm
của tôi đến. Ngay lúc đó máy hâm đồ ăn lại mở lên, rồi đến tivi, và ngọn
đèn ở phòng khách tất cả cùng bật lên một lượt, ngay lúc này tim tôi
đập thình thịch mặc dù ngày xưa không bao giờ tin vào ma
quỷ nhưng bây giờ tôi cũng phải run sợ dưới những sự kiện lạ lùng nàỵ
Khoảng 15 phút sau tôi thấy ánh đèn xe bên ngoài có lẽ là cảnh sát cho
nên đi thẳng đến cánh cửa chính và cầm cái nắm cửa từ từ mở rạ Khi mở
cửa ra, tiếng động chợt ngưng hẳn, nhưng đèn trong nhà vẫn còn chớp tắt.
Lúc đó tôi thấy ông cảnh sát đang đi đến, ông ta mới hỏi tôi chuyện gì
đã xảy ra, và tôi kể hết mọi sự cho ông ta biết. Sau khi nghe xong, ông
ta nhìn tôi với cặp mắt kỳ hoặc rồi đi xung quanh nhà xem xét.
Sau vài phút người bạn hàng xóm của
tôi lái xe đến, trên tay còn cầm một cây súng. Ông cảnh sát thấy vậy mới
nói rằng "không cần đến nó đâu"... Rồi ông cảnh sát hỏi tôi tại sao lại
ở đâỷ Tôi đến đây để làm gì v.v.... Tôi kể vắn tắc câu chuyện là người
bạn đi xa nhờ tôi đến đây coi chừng nhà dùm. Khi tôi vừa mới dứt lời thì
tất cả đèn trong nhà đều chớp một cái rồi tắt trong nhà trở thành tối
om. Lúc đó những tiếng động lại bắt đầu trỗi dậy và tiếng còi hụ lạ lùng
vang lên từ trong khu rừng gần bên. Ông cảnh sát cũng hơi giật mình vì
những tiếng động quái lạ đó vì vậy ông nói với tôi nên đi theo ông vào
thành phố. Tôi không cần suy nghĩ gì thêm đi đến đóng sầm cái cửa lại và
cũng không thèm khóa vội đi theo ông cảnh sát. Sáng hôm sau, tôi gọi
điện thoại cho người bạn (chủ căn nhà) và kể hết cho anh ta nghe những
chuyện đã xảy ra cho tôi trong mấy ngày naỵ Sau khi nghe xong anh mới
nói với tôi rằng anh ta cũng nghe những tiếng cọc cọc như vậy ngoài
những tiếng cọc cọc đó ra không còn chuyện gì kỳ lạ xảy ra nữa, cái máy
hâm đồ cũng không có tự động mở lên. Tối hôm đó anh ta trở về, tôi cùng
anh ta về căn nhà đó. Anh ta mở khóa nhưng không đẩy cửa vào được nên
hai đứa tôi phải dùng sức phá cánh cửa cho nó sập xuống. Sau khi cánh
cửa sập xuống chúng tôi đều hết sức kinh ngạc vì những cái ghế, cái
bàn... kể cả cái máy hâm đồ... đều nằm ngay phía sau cánh cửạ
Khi thấy cảnh tượng này anh ta không
dám ở đó thêm một ngày nào nữa nên vội dọn đồ đạc ra khỏi nhà và đề bảng
bán. Nhưng đến bây giờ căn nhà đó vẫn chưa có ai mua.
Không có nhận xét nào: